(Tránh xe máy, hai chị em gái rơi xuống cầu chết đuối)
GDVN 06/12/2011) - Vụ tai nạn đau lòng trên xảy ra vào khoảng 13h15 phút ngày 5/12 tại cầu Long Giang ,thuộc xóm Vĩnh Phú, xã Kỳ Khang, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Nạn nhân là hai chị em ruột Nguyễn Thị Hồng (16 tuổi) và em gái là Nguyễn Thị Hà (14 tuổi) cả hai đều là học sinh Trường THCS Kỳ Khang, xã Kỳ Khanh, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh.
Cầu Long Giang, nơi hai em bị rơi xuống sông - Ảnh từ Internet
Một người dân có mặt tại hiện trường kể lại: “Chúng tôi đang đứng nói chuyện bên này cầu thì bất ngờ thấy hai cháu và chiếc xe đạp rơi xuống sông. Nhiều người dân chạy lại nhảy xuống cứu nhưng do nước sông sâu và chảy xiết nên không thấy hai cháu ở đâu cả”.
Được biết vào thời điểm trên, cháu Hà sau khi học xong đã đạp xe qua thị trấn Kỳ Anh để đón chị mình là cháu Hồng đang đi học thêm rồi cũng về. Tuy nhiên khi đi qua cầu Long Giang thì bất ngờ gặp một chiếc xe máy chạy ngược chiều.
Clip từ YouTube
Do sợ va vào xe máy và không nắm vững tay lái, cùng với đó cây cầu này không có lan can nên hai em và chiếc xe đạp đã rơi xuống lòng sông sâu.
Mặc dù khi xảy ra vụ tai nạn xảy ra có rất nhiều dân gần đó đã nhảy xuống cứu hai cháu nhưng hơn một tiếng đồng hồ sau thi thể của cháu Hà mới được tìm thấy. Riêng cháu Hồng sau khi chính quyền địa phương và nhiều người dân dùng thuyền, câu rà, lưới tìm kiếm thì đến hơn 16 giờ 30 thi thể của cháu mới được tìm thấy.
TƯ VẤN CỦA E-BƠI Sự việc quá đau xót chỉ vì một cây cầu hẹp không lan can bắc qua một con sông hung dữ và hai em lại không biết cách ứng phó với tai nạn. Với 16 năm và 14 năm tuổi đời các em đã học được nhiều thứ, tuy nhiên thứ cần nhất để giữ mạng sống trong một đất nước nhiều sông, nhiều hồ, nhiều biển thì các em lại không được học.
Giá như cây cầu có lan can, giá như hai em xuống dắt xe đi bộ vì cầu hẹp, giá như các em được học kỹ thuật Bơi tự cứu... Giá như các em biết khi rơi vào dòng nước xiết, nhất quyết không được chống lại dòng chảy vì như thế sẽ nhanh kiệt sức. Hãy bình tĩnh nín thở để không bị sặc, và để nước cuốn đi, rồi lợi dụng dòng chảy quạt tay nổi đầu lên phía trên để thở và tìm cách hướng dần vào chỗ nông hơn. Giá như...
|
Được biết hiện tại cháu Hồng đang là học sinh lớp 9 và cháu Hà học lớp 7 tại trường THCS Kỳ Khanh. Thi thể hai cháu đã được gia đình đưa về nhà làm lễ an táng.
Nguồn: Giáo dục Viêt Nam
Biết mình; Biết nước; Biết bản chất chuyển động bơi lội; Biết cách hít thở khi bơi lội; Biết cách thả nổi & thư giãn; Biết cách bơi chìm đầu (Lặn); Biết chuyển động DỊCH CÂN KINH; Biết chuyển động CÁ HEO (DOLPHINE).
Và luôn nhớ BÌNH TĨNH THÌ NỔI - HOẢNG LOẠN THÌ CHÌM
|
© E-Bơi
Người mẹ ngất lịm tiễn đưa 2 con chết đuối
Cơn mưa tầm tã tại vùng quê nghèo Kỳ Khang (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) không ngăn nổi bước chân của những người đến tiến đưa hai chị em xấu số về nơi an nghỉ cuối cùng. Người mẹ có hai con chết một lúc đã ngất lịm...
Buổi chiều định mệnh ngày 5/12, cũng như bao lần khác, hai chị em Nguyễn Thị Hồng và Nguyễn Thị Hà lại chở nhau bằng xe đạp qua cây cầu Long Giang rộng chưa đầy 2m. Trên cầu không có một thanh ngang chắn bảo vệ.
Rồi tai hoạ bỗng dưng ập đến khi hai cô bé phải tránh chiếc xe ngược chiều và rơi xuống sông. Hàng chục con người đã lao xuống dòng nước lạnh giá để mong sao cứu vớt được hai em.
Nhưng rồi, khi được vớt lên, người em đã chết. Còn thi thể người chị, phải mấy tiếng sau mới được đưa lên khỏi dòng nước đục ngầu, lạnh lẽo.
Buổi tiễn đưa đầy nước mắt
Trở lại vùng quê Vĩnh Phú của xã vào một ngày mưa rơi tầm tã. Cơn mưa ngày càng nặng hạt khiến cho không khí vốn đã u ám ở đây thêm buồn thảm. Vụ chết đuối thương tâm của hai chị em ruột đã khiến cho những bậc làm cha làm mẹ không khỏi xót thương.
Vừa mới đến đầu làng, tiếng trống, kèn vang lên, hai bên đường, những cây cờ đám ma đã được cắm xuống để chuẩn bị tiễn đưa hai đứa trẻ về với đất. Xen lẫn vào đó là những tiếng khóc thảm thiết của người mẹ cùng những giọt nước mắt của các thầy, cô, các em học sinh trường THCS Kỳ Khang, nơi em Hà đang học.
Ngôi nhà nhỏ đơn sơ ở cuối xóm Vĩnh Phú, nơi thường ngày hai em Hồng và Hà vẫn vui đùa với những đứa em, nay thay vào đó là hình ảnh buồn u ám. Trên sân trước nhà, một chiếc bàn thờ được anh em họ hàng lập vội, đằng sau những nải chuối, khói hương nghi ngút là di ảnh của hai đứa bé gái.
Ngồi sát linh cữu hai em là người mẹ, cô bác chú dì. Những tiếng khóc như ai oán trước cái chết thương tâm của hai em khiến cho những người có mặt không cầm nổi nước mắt.
Chị Trịnh Thị Nhi, một hàng xóm không giấu nổi xúc động: hai cháu là con đầu trong nhà, chúng nó siêng năng và lễ phép với mọi người lắm. Thường khi tan trường thì bé Hà lại về nhà cùng với chị đỡ đần giúp mẹ. Nói rồi giọng chị Nhi nghẹn lại, như có cái gì mắc ngang cổ họng, đôi mắt rươm rướm nước mắt.
Trên chiếc bàn thờ lập vội, sau khói hương nghi ngút là di ảnh của hai đứa trẻ tội nghiệp
Đến tiễn đưa hai em hôm nay, có cả thầy cô giáo và các bạn học sinh đồng trang lứa. Ngày hôm qua còn mới vui đùa cùng nhau, thế mà...
Em Nguyễn Phương Anh, người bạn thân của Hà khóc nấc nghẹn ngào, hai quầng mắt đỏ hoe: “Hà ơi sao bạn lại bỏ lớp, bỏ bạn mà đi? Lớp học từ nay vắng bóng Hà, sao chúng mình chịu nổi?”. Những câu hỏi của trẻ thơ cứ vang lên, nhưng chẳng ai trả lời.
Chị Ngọc, người mẹ của hai em, mỗi lần ngước lên bàn thờ là lại ngất lên ngất xuống. “Trời đất ơi, các con ơi sao lại bỏ cha mẹ mà đi con ơi? Con nói con chờ cha về để cho tiền mua quần áo nhưng con lại bỏ đi nhanh rứa...? Con nói mẹ ở nhà chờ con để con vào đón chị về. Sao hai đứa đi mãi không về?”.
Những đứa em của Hà và Hồng còn quá bé, chúng vẫn chẳng thể biết được chuyện gì đang xảy ra, chỉ thỉnh thoảng lại hỏi ngây ngô: 2 chị đâu rồi? Những chiếc khăn tang trắng toát được người lớn thắt vào đầu chúng để chịu tang hai chị.
Bạn bè cùng trang lứa đến tiễn hai em về “nơi cuối cùng”
Nghe tin hai con mất, bố của hai em là anh Nguyễn Văn Quý, hiện đang đi lao động ở nước ngoài được hai tháng cũng đã hoảng hốt, bay về cho kịp lễ tiễn con.
Hàng xóm láng giềng cho biết, gia đình anh chị Ngọc có 5 người con. Hồng và Hà là hai chị đầu trong gia đình, còn sau là 3 đứa em nhỏ, do cả hai vợ chồng không có việc làm nên đầu năm vừa rồi, chị Ngọc phải chạy vạy tiền cho chồng đi lao động ở nước ngoài, kiếm tiền nuôi các con ăn học.
Những tiếng khóc ai oán vẫn vang lên. Mọi người ai cũng xót thương cho hai đứa trẻ chết quá oan uổng. Nếu chính quyền và các cơ quan chức năng có trách nhiệm hơn, nếu cây cầu được dựng lan can và nhiều lắm những câu hỏi về trách nhiệm
Tin từ Vietnamnet
NẾU BẠN (DỞ HƠI) CHƯA BIẾT BƠI NHƯNG...
- Sợ nước còn hơn sợ uống thuốc;
- Eo hẹp thời gian hơn cả quan;
Muốn ăn chơi lại sợ mưa rơi; "Không có thày, đố mày học bơi"; Ngại là hổ làm chuyện của thỏ; - Muốn tự học mà không sách đọc;
- Học mãi mà vẫn thấy rất hãi;
- ...
Sao bạn không: "ÚM BA LA CÁ ƠI GIÚP TA"???
|